Cẩm Lĩnh

 Cho những ai đang đọc mà vẫn chưa biết quê tôi, thì xin giới thiệu, quê ngoại tôi nằm sát biển. Nhà ngoại tôi cách cái hồ nước muối vỗ sóng 1 cây số. Bạn có thể search google từ khóa "khu du lịch Thiên Cầm". Đó là quê tôi!


Xã Cẩm Nhượng quê tôi cách xã Cẩm Lĩnh 1 cây cầu. Ngày xưa khi chưa có cây cầu, giao thông qua lại 2 bên là thuyền bè. Khi đó còn nhỏ, mẹ tôi rất hạn chế cho tôi đi thuyền. Sau này, khi đã lớn, có cây cầu, tôi mới có dịp bon bon xe máy qua Cẩm Lĩnh chơi, thăm các anh em họ hàng xa. 

Đứng ở bờ biển chỗ ngoại tôi, nhìn về phía núi, Cẩm Lĩnh được đánh dấu bằng cái hải đăng chói lòa quay qua lại, ngoài ra, chỉ là 1 màu đen thăm thẳm. Nhưng ngược lại, đứng ở bờ biển Cẩm Lĩnh, Cẩm Nhượng quê tôi là dãy ánh sáng kéo dài rực rỡ đến kiêu ngạo của khu du lịch. 

Sau khi ăn uống,chơi bời vui vẻ, chúng tôi leo dốc ra về. Tới chỗ để xe, tôi giật mình nhận ra có đứa bé gái trông xe cho chúng tôi. Khung cảnh trời núi bao la, ánh trăng vằng vặc soi bóng mờ mở trên con đường ngoằn ngoèo tối thui hun hút kéo dài xa xăm, cây cối bên đường trở nên nhỏ bé tầm thường mặc dù nhìn gần trông chúng cũng vun vút. Lọt thỏm trong không gian tịch mịch yên ắng uy quyền của rừng núi, có  một bé gái nhỏ thó đen nhẻm, gầy gò ngồi nép mình trong cái ghế cõ lẽ gấp đôi cô bé, làm cho cô bé ấy lạicàng nhỏ hơn. Hình ảnh ấy ám ảnh tôi suốt chuyến hành trình. Một cảm xúc khó hiểu, thương cảm, tội nghiệp, nể phục, xấu hổ, trộn lẫn trong tôi.......

Comments