Chuyện 2h sáng

 2h sáng, mắt nó vẫn mở thao láo, con người ta khi thức khuya đến giờ đó thường hay nghĩ về cuộc đời...

Hoặc là kệ mẹ cuộc đời, tới đâu thì tới.

Bác thợ hồ châm điếu thuốc, rít 1 hơi dài, ánh nhìn xa xăm, bác nghĩ về cái ăn ngày mai cho cả gia đình 4 cái tàu há mồm, bác nghĩ về tiền đóng học của 2 đứa con, tiền nhà,....

Trong tiếng nhạc xập xình ở quán bar, cô gái trẻ mặc bồ đồ không thể hở hơn dc nữa, ôm cây cột kim loại sáng loáng nhảy điên dại. Cô vừa nhảy vừa nghĩ về các em còn tuổi ăn học ở quê với bà mẹ tâm thần, cùng lúc nghĩ đến số tiền tay đại gia vừa ra giá để cô qua đêm với hắn. Các dòng suy nghĩ trộn với nhau như cái nồi lẩu, mà gia vị là cái lòng tự tôn của 1 cô gái trẻ ở quê lên thành phố quyết tâm lập nghiệp đổi đời. Nhưng thường thì, gia vị chỉ làm cho món chính thêm ngon miệng.

Nó nằm đó, vắt tay lên trán suy nghĩ, nó đã ước mơ gì, con người nó muốn trở thành, nó đã khát khao thành công biết bao nhiêu từ khi bắt đầu bước vào đại học với cuộc sống xa nhà...nó nghĩ miên man, nghĩ về quá khứ, tương lai, và 1 chút chạnh lòng khi nghĩ về hiện tại, nó là ai, sau 3 năm học, nó đang đứng ở đâu, và có những gì. Bất giác thở dài, con người ta thật lạ, ai cũng muốn với tay bắt được những vì sao, nhưng chẳng ai muốn xây cầu thang cả. Hoặc là, trong lúc đang xây cầu thang, bỗng thấy lạnh, nên gỡ bớt 1 chân đốt sưởi ấm, tự nhủ xây thang cả cuộc đời, lấy có cây thì nhằm nhò gì. Và ngôi sao cứ thế, vẫn luôn ngoài tầm với.....

Con người ta thật lạ, luôn chọn khoác lên mình những vầng hào quang thiệt đẹp, đặt mình lên những con đường lộng lẫy, làm chói mắt những người xung quanh. Nhưng mấy ai nhận ra rằng, tâm hồn bên trong đã mệt mỏi vì gánh gồng. Đến lúc nhận ra nó làm lóa cả đôi mắt người đi trên nó, thì đã quá muộn, chiếc áo khoác hào quang kia nặng trịch, đợi một ngày người mang nó k mang nổi, rớt xuống vỡ tan, lõa lồ 1 tâm hòn nhỏ thó...

Comments