Chuyện tình yêu

 Có đôi lần, nó về nhà trong sự mệt mỏi, cơn mưa rơi lộp bộp trên cái áo mưa mỏng dính không ngăn nổi cơn lạnh. 

Ngồi vào bàn làm việc, nó pha ly cà phê nóng, thở dài mệt mỏi, ánh sáng nhờ nhờ từ màn hình vi tính hắt lên căn phòng tối om những hình thù đơn độc.

Mưa rơi tí tách, nó mở cửa sổ chống cằm nhìn vào khoảng không nhòe nước, cái lạnh ve vuốt da thịt. Thảng hoặc vài cơn gió lẻ thổi phù những giọt lạnh li ti vương lên tóc, lên má. Thời tiết đôi khi hùa với cuộc sống làm con người ta yếu đuối đến lạ. Và những khi thấy lòng trống trải, nó lại nghĩ đến tình yêu, và hạnh phúc.

Với nó, niềm hạnh phúc lớn lao vô bờ bến, là tình yêu, và gia đình. Lẽ dĩ nhiên, có được vô số những bạn tốt, những chuyến du lịch, và hàng tỉ tỉ những cái nhỏ nhặt, cũng là điều hạnh phúc. Nhưng nó không phải là hạnh phúc theo ta dai dẳng suốt cuộc đời, càng không phải hạnh phúc mà ta sẵn sàng từ bỏ tất cả, thậm chí hy sinh cả bản thân mình, để có được, và giữ gìn.

Hạnh phúc, là khi tim ta đập liên hồi trao câu tỏ tình. Hạnh phúc, là khi tim ta ngừng đập những ngọt ngào nụ hôn đầu tiên. Hạnh phúc khi đôi trẻ lao vào nhau say đắm, những cái đầu tiên của tuổi trẻ vụng dại, nhưng luôn tròn đầy. Hạnh phúc là khi tiếng khóc trẻ con bắt đầu một gia đình nhỏ. Với nó, đó là hạnh phúc viên mãn.

Yêu và được yêu, hay hành trình đi tìm hạnh phúc, luôn là mục tiêu cuộc đời nhiều người, hay ít ra, điều đó đúng với nó. Trải qua những mối tình đơn phương, những cuộc tình được hồi đáp. Bồi hồi có, say đắm có, hạnh phúc có, và, cả khổ đau nữa. Sau những lần mở toang trái tim, thả trôi niềm tin vào một tình yêu sẽ viên mãn, nó lại thấy đôi khi trái tim mình ngây thơ như một đứa trẻ. Mới chập chững biết đi, đã nghĩ đến tập chạy, để rồi vấp ngã. Sau mỗi lần vấp ngã, đứa trẻ lại trầy trụa đau, và nó bắt đầu sợ, đứng ngẩn ngơ ngó, không biết có nên đi tiếp, hay đứng lại đây thôi...

"Có đôi lần nó nghĩ, để không phải khổ đau, tốt hơn nên tập phải lựa chọn, hoặc không yêu bất cứ gì, hoặc tập chai sạn trước nỗi đau, Cách nào thì cũng dẫn con người về một chỗ: vô cảm".

Cho dù là người nói lời chia tay, hay là người phải nghe câu nói đó, việc kết thúc một hạnh phúc chưa bao giờ là dễ dàng. Đôi khi chân lỡ lạc vào những nơi lãng mạn, ánh mắt chạm phải những khoảnh khắc hạnh phúc ngớ ngẩn, mà không còn người để sẻ chia.
"Ê con nhóc dễ thương dữ hén, sau này ấy thích con trai hay con gái", "Ê, xem phim đã quá, sau này mua cái tv bự nái cuối tuần ở nhà ôm nhau coi nha". "Ê, món này ngon ghê, học đi sau này ở nhà nấu đợi tui đi làm về ăn nha.", "Ê sau này..."
Tự nhiên thấy chữ "sau này" nghe ác nhơn, nó gieo cho người ta hy vọng không bao giờ rõ ràng, lại gieo thói quen có người bên cạnh để hồn nhiên tưởng tượng, rồi gật đầu cùng cười khúc khích. Rồi một ngày không báo trước, tự nhiên rơi đâu mất... Tạo thói quen cô đơn không hề dễ sau những tháng ngày hạnh phúc.

Có người nói với nó rằng, hạnh phúc là thứ rất khó nắm bắt. Người ta chỉ thấy nó khi đã trải qua đủ khổ đau. Đôi lúc nó ước cuộc sống như cái đĩa phim, để nó có thể bấm nút tua nhanh, qua hết những khổ ải, đến thẳng tới hạnh phúc....

Nó mở cửa, cầm ly cà phê tựa vào lan can ngắm đường phố. Hơi lạnh chùng chình tỏa khắp các lỗ chân lông. Mỗi lần đứng ở lan can lộng gió se lạnh, nó đều thèm một hơi ấm, một mùi hương mềm mại. Để nó ôm lấy, để nó che chở, và, để nó yêu, bằng cả trái tim...

Comments