Cô đơn giữa Sài Gòn

 Nhận ra còn 1 đống bài tập chưa làm, nó hốt hoảng lên xe, phóng qua nhà thằng Linh. Tắt đèn, nó thất thểu đi về, gọi điện cho thằng Vinh, nghe tiếng ồn ào, đang tụ tập vui chơi ở ktx. Cúp máy, gọi cho thằng Ninh, lại k nghe máy. Cái thằng! Từ lúc chuyển trọ là mất tích luôn! Nó sực nhớ ra thằng V.Tuấn, bảo đang ở nhà thằng Ninh, nó gợi ý cho qua học chung. Nghe giọng thằng Ninh "ai v?"-"thằng Thắng"-"khỏi khỏi cúp máy ngay!"..


Nó thở dài, nhìn ra cửa sổ, giờ nó mới thấm thía cái nỗi cô đơn ở SG mà văn chương hay nhắc đến. Nó còn nhớ ngày mới háo hức đặt chân lên SG, tự nhủ lòng sẽ chinh phục nơi đây....

Trải qua 3 học kỳ vật vã qua môn, 1 năm rưỡi bươn chải trên đất SG tìm việc. Bỏ qua đám bạn thân thiết ở quê và những buổi cuối tuần ăn cơm mẹ nấu. Nó lại thèm biết bao những tháng ngày trung học, được ăn cơm mẹ nấu, dạo phố cùng đám anh em chiến hữu. Nó lại thèm biết bao 1 công việc yên phận, k phải bon chen ở cái thành phố hoa lệ đất chật người đông này. Nó cảm thấy thiếu thốn tình người kinh khủng....

Nó thở dài, nhìn lên bầu trời không 1 gợn mây, tự hỏi ông trăng chắc là cô đơn lắm, thế mà ổng vẫn quay đều đặn công việc của ổng.

Comments