Gió

 Cầu Thủ Thiêm, nó xuống xe, vươn vai nghe răng rắc. Trải 1 tờ báo, ngồi bệt xuống đất. Nó ngước nhìn ra xa, mặc nhiên cho mắt điều tiết, gió lồng lộng. Sài Gòn về đêm đẹp lông lẫy.


Con phượng hoàng đỏ thu hút ánh nhìn của nó. Nó thấy hay. Ở quê nó, mỗi lần thả phải kéo theo con diều chạy hồng hộc. Thì ra ở thành phố, đôi khi kiếm được chỗ chạy đà rất khó, nhưng nếu may mắn, chỉ cần đứng 1 chỗ, lựa hướng đúng, tức khắc gió sẽ đưa diều bay cao.
Người ta cũng vậy.

Nó nhìn xuống dòng sông, hoa lục bình trông đẹp nổi bật giữa dòng sông đen kịt, chòng chành chênh vênh. Thiết nghĩ, vẻ đẹp đó phải nằm trong bình, trong tủ kiếng. Nó chợt nhận ra, do gió.

Nó bỗng cảm thấy chơi vơi, không biết đi như thế nào mới đúng hướng. Liệu dòng đời sẽ đưa nó lên cao như diều gặp gió, hay sẽ đẩy nó xuống lòng sông đen kịt.....

Thở dài!
Tự nhiên nó muốn làm lại cuộc đời, nhìn xuống dòng sông....

Comments