Góc ban công

 Năm 2 đại học, nó chuyển trọ. Qua những kời giới thiệu, nó cùng ông anh chuyển đến dãy trọ 3 tầng. Nó ở tầng giữa. Phòng nó nằm ở ngoài cùng của dãy trọ. Phía cuối hành lang, hay trước phòng nó, là 1 cái ban công nhỏ. Vào những ngày hè nóng bức, mọi người tập trung ở đây, để hóng gió, để tám chuyện, hay chỉ để hút điếu thuốc. Rồi ai nấy về phòng bmình ngủ nghỉ. Ban công rộng tầm 2 mét vuông, vừa đủ để cái ghế nhựa.


Trong suốt thời gian còn lại của đại học, nó chỉ ở lại phòng trọ đó. Bàn học được kê sát cái cửa sổ, mà mỗi lần mở cửa, là lại thấy cái ban công. Nó còn nhớ hồi nhỏ, luôn ước ao nhà mình có sân thượng, hay đơn giản, chỉ là cái ban công nhỏ như thế. Để nó gửi gắm những suy nghĩ, thả hồn theo ánh trăng, hay chỉ đơn giản, thư giãn đôi mắt sau những giờ học căng thẳng. Cái ban công trước cửa phòng trọ nó, tuy nhỏ, nhưng lại chứa đựng biết bao câu chuyện, biết bao niềm vui, nỗi buồn của những người con xa xứ. Nó nhớ lắm những tiếng cười đùa của các anh chị sinh viên, nó cũng nhớ, những tiếng thì thầm thút thít với ai đó trong điện thoại. 

Gấp cuốn bê tông cốt thép dang dở, nó đứng dậy, vặn mình răng rắc. Nó pha ly cà phê nóng, rồi ra ban công hóng gió. Gió nửa đêm tạt vào mặt nghe lành lạnh, hơi nóng cà phê bốc lên âm ấm, cảm giác đê mê chùng chình toả khắp cơ thể. Nó phóng tấm mắt ra xa, nghĩ miên man vô tận. Cứ mỗi lần nó đứng ở ban công đầy gió, nó lại hay nghĩ về cuộc đời. Vì chắc đó là những lần hiếm hoi, nó nhìn đời bằng ánh mắt nhìn xuống

Comments