Ông anh hàng xóm

 Trời mưa lã chã, nó lại buồn, lại thấy mình cô đơn giũa Sài Gòn rộng lớn này. Những ngày trước trời mưa, nó thường ông anh nó ngồi chém gió hay nhâm nhi vài xị bàn chuyện gái và chính trị. Bây giờ chỉ còn mình nó. Chống tay lên cằm, nó nhìn mưa rơi qua cửa sổ, hồi tưởng kỷ niệm xưa cũ.


Ba nó mất khi nó còn nhỏ, chỉ kịp dể lại cho mẹ nó bản sao của mình, ai cũng nói nó giống ba như lột. Nó lớn lên cùng với ông anh hàng xóm. Suốt tuổi thơ nó, chắc ông anh hàng xóm là bạn thân nhất của nó. Nó nhớ những ngày mưa tầm tã, nước ngập đến đầu gối, nó với ông anh hàng xóm ngồi trên giường gấp thuyền thả trôi theo dòng nước, những câu chuyện về cá sấu đang ẩn mình dưới làn nước đục ngàu, giỡn nhau đợi nước rút. 

Lớn lên một chút, đường được xây mới, nhà cũng làm lại, nó nhớ những buổi hè, ông anh hàng xóm đạp xe chở nó đi chơi điện tử, hay những buổi ngồi xem phim hài cười ôm bụng, vừa xem đá banh vừa gà gật buồn ngủ. Những buổi tối thứ 7 thuê phim về coi..buổi chiều đánh cờ tướng, ông anh chứng kiến từng sự tiến bộ của nó. Ông anh hàng xóm là người đầu tiên chỉ cho nó làm một thằng đàn ông là phải biết đánh trả khi bị ức hiếp. Năm học lớp 8, nó chuyển nhà, không còn ông anh hàng xóm nưa, tình cảm cứ thế xa dần.

Thời gian thoi đưa, đến lúc nó vô đại học, lại được học chung với ông anh hàng xóm, nó xách đồ lên SG, hai anh em lại tái hợp. Những buổi nhậu tưng bừng. Những sự kiện xảy ra, nó tình cờ nghe lỏm mọi người nói chuyện, nó nhận ra ông anh hàng xóm không còn là ông anh như nó nghĩ. Nó thất vọng, những câu chuyện bàn tán sau lưng nó. Ông anh hàng xóm thay đổi từng ngày, nó chới với không biết nên tin ai giữa cái thành phố hoa lệ này. Phải tập sống một mình thôi, nó nghĩ, người ích kỷ là người sống lâu nhất - nó nhớ lại câu nói trong bộ phim nào đó. Ôi Sài Gòn rộng lớn quá, làm ông anh của tôi lạc đâu mất rôi.

Comments