Sinh nhật 20

 Ngày xửa ngày xưa, cách đây 21 năm, có 1 cặp vợ chồng yêu nhau trong tối. Kết quả là 1 năm sau, người chồng chở vợ cùng đứa con kháu khỉnh về nhà trên chiếc xe đạp cọc cạch. Nắng chiều nhè nhẹ, gương mặt 2 vợ chồng rạng ngời hạnh phúc. Có thằng nhỏ chắc thấy sến súa quá nên khóc e e.


Sau đo 4 năm, ba nó có công việc mới. Ba nó là người tốt nên được ông trời tin tưởng giao trách nhiệm làm thiên thần. Mỗi đêm trời đầy sao, nó vẫn thấy ba nó toả sáng trên cao, dõi theo 2 mẹ con. Nó tin vậy! :)

Nói về đứa bé. Kỳ lạ thay, đứa bé vô cùng xinh đẹp kháu khỉnh. Mới sinh ra đã biết khóc, 2 tháng thì biết cười. 10 tháng sau thì biết nói, 13 tháng thì biết đi. Cho rằng điều lạ, mẹ bèn đặt tên cho thần đồng là Hoàng Thắng. 

Đứa bé lớn lên trong sự yêu thương của mọi người. Càng lớn, cậu càng đẹp trai và càng thể hiện tố chất thiên tài bẩm sinh. Học 1 hiểu mười. Văn chương lai láng, chém gió không ai bằng. Làm toán cộng k cần nhẩm, chỉ cần bấm máy tính là ra đáp số.

Chàng lớn nhanh như thổi, thấm thoắt đã 20 năm kể từ ngày khoả thân lần đầu tiên. Bị dòng đời xô đẩy, chàng đẹp trai đến không ngờ, dễ thương đến thẩn thờ. Trên thông thiên văn, dưới tường địa lý. Rất lịch sự, chịu khó, chung thuỷ. Chỉ có 1 nhược điem nho nhỏ vô cùng dễ thương: chém gió kinh khủng. Nhiều khi cũng giận mẹ sao lại sanh ra mình dễ thương đến thế không biết. Để rồi đêm đêm cảm thấy lạc lõng giữa dòng người đông đúc...ngước mặt lên trời hận đời vô đối, úp mặt xuống gối vô đối là ta! 

Không có người bạn cùng sắc đẹp với mình để chơi, cậu cứ thế thu mình lại trong bóng tối. Cậu khóc huhu. Bỗng nhiên bụt xuất hiện, bụt hỏi: "tại sao con khóc?". Cậu nói :"thưa bụt, mẹ con sanh con ra dễ thương quá, các bạn tháy con dễ thương quá nên không dám chơi chung!". Bụt vuốt vuốt chòm lông mũi dài quá cằm và bảo:"con dễ thương thật đấy, con trai à, thôi con đừng buồn và khóc nữa, ta đi đây...". Nói rồi khói xuất hiện mù mịt, khi lớp khói mờ đi, cậu thấy bóng của bụt trên chiếc xì po mờ ảo, tiếng pô xa dần....

Thế là cậu bé thần đồng dễ thương quyết định không buồn bã nữa, cậu quyết định dùng sắc đẹp của mình để làm việc có ích hơn. Cậu tin rằng cậu có thể bảo vệ hoà bình thế giới thông qua việc bán thuốc trị táo bón có in hình bản thân. Cậu thấy yêu đời quá, cậu mở cửa bước ra sân hít thở khí trời trong lành. Bỗng nhiên chim rớt độp độp, dưới hồ mấy con cá đang bơi tung tăng tự nhiên lặn đâu mất. Cậu chợt hiểu ra, sắc đẹp của mình được gọi là "chim sa cá lặn"....


Câu chuyện về cậu bé thiên tài dễ thương đến đây là hết rồi! Chúc bé ngủ ngon! :D

Comments