Tiếng

 Thức dậy sau một đêm tơi bời, nó mở mắt, vươn mình, chưa thể dậy nổi. Cái chất cồn dường như đang ngấm vào các thớ cơ trên người. Nắng sáng len lỏi qua lớp rèm mỏng hắt lên mặt từng tia ấm áp. Nó nhắm nghiền mắt, thả lỏng đầu óc, để các giác quan khác hoạt động. Khi để bộ não tạm ngưng mọi suy nghĩ, không gian bỗng trở nên bình dị lạ thường.


Tiếng cái quạt máy khô dầu nghe kẹt kẹt. Tiếng bà cô đi chợ vọng về chem chép, tiếng con gà con vịt chiêm chiếp, tiếng cộc cộc từ công trình xa xa. Thảng hoặc chó sủa chiếc xe máy đánh vù, con chim non tao tác kêu trong bụi cây dại. Bà bán bún rửa chén nước chảy ranh rách lanh canh, cái muỗng múc nước lèo chạm vào đáy nồi, mùi thơm bay lãng đãng...
Sự yên bình chùng chình phả khắp cơ thể. Nó nhắm nghiền mắt, để bản giao hưởng nhà quê trôi theo dòng nghĩ.

Tiếng thì quen như hàng ngày vẫn thế, nhưng sao người nghe bỗng thấy xa lạ. Đôi tai đã quen với tiếng bọt bia tan, tiếng rì rầm, tiếng còi xe chửi bới. Những âm thanh trôi thành dòng chảy thành phố, người nghe thậm chí không thèm thử bơi ngược dòng.
Một lần thử trần trụi đắm mình ở con suối tuổi thơ...

Tiếng sóng biển rì rào ôm nó vào lòng mỗi bận về quê, tiếng đập nước bòm bọp bác dạy nó tập bơi. Bão về, sóng biển dữ dội đập vào bờ đê, tiếng giọt bể chan chát bất chấp. Tiếng ông ngoại cười hinh hích đập quân cờ cái chát mỗi lần nó đi sai nước. Bà ngoại giỡn cháu ho khù khụ mỗi lần cười quá đà. Tiếng mẹ nó càm ràm, bác nó mắng nghe rành rọt khỏe khoắn. Một ngày lớn nghe tin bác nhập viện, tiếng mắng nghe lung lay.

Vọng về từ xa xăm nỗi nhớ, tiếng xe Cub tạch tạch gắn liền tuổi thơ mẹ chở nó đi học. Những đêm khuya mắt thao láo đợi tiếng xe mẹ tăng ca làm về. Tiếng máy đan len xoạch xoạch mẹ nhận hàng làm thêm. Đêm lén mẹ chong đèn đọc sách, tiếng giấy sột soạt. Tiếng mưa trên mái tôn lộp độp ru nó chìm vào giấc ngủ.

Đã bao lâu rồi, nó mới nghe lại những âm thanh này. Những âm thanh quê mùa, những âm thanh nuôi nó lớn thành người. Như ùa về từ thăm thẳm nỗi nhớ, hòa chung với nó, là giọng bà ngoại gọi ăn cơm, tiếng dép loạch xoạch, những lá dừa cọ nhau xào xạc, tiếng mưa trên mái tôn rầm rầm, đôi chỗ dột, nước mưa nhỏ rớt tí tách. Tiếng sóng biển rì rì. Tiếng nói chuyện của những người nhà quê hồn hậu.Những thứ âm thanh quê cục mà rớt vào tim lúc nào không biết. Tiếng mẹ mắng nó vang dội khu xóm nhỏ, giờ đây mẹ có còn sức mắng nó được như vậy...

Rồi, khi nó lớn hơn một chút, đi cùng theo nó, là tiếng trống thùng thùng, tiếng phấn viết bảng cạch cạch, bà giáo già giảng bài ra rả, tiếng thút thít của cậu học trò bị bắt nạt, những viên bi chạm nhau chanh chách, đôi đứa con nít cãi nhau chí chóe. Đôi khi, là tiếng tim thịch thịch, bồi hồi những rung động đầu đời, giọng cô gái quê mắc cỡ lúng búng, dưới những tán phượng đỏ rực. Tiếng thở hổn hển của người con gái nó yêu, tròn đây, hạnh phúc.

Những âm thanh dần dần rớt lại từ khi nó lớn. Nó tự hỏi, đã bao giờ, nó cho phép các giác quan của nó tự đi tìm những gì mà chúng thích. Tất cả đều nghe theo sự điều khiển của não bộ, mà bộ não ấy, đã bị lệ thuộc từ lâu lắc, vào những tiếng cười ha hả vô duyên của ông sếp, tiếng cụng ly bia lanh canh, tiếng nhạc sình sình, tiếng xe tay ga mới rùm rùm. Nó nhận ra, từ khi nó lớn, nó chỉ cố gắng tìm kiếm thứ âm thanh thành thị, những thứ âm thanh mắc tiền mà nghe chói tai. Tiếng còi xe rền rã, tiếng chửi nhau chát chúa của những bà chợ sáng, tiếng leng keng của muỗng cà phê, tiếng giấy sột soạt, tiếng những đôi giày cộc cộc lạnh tanh, tiếng máy photo phục phịch, tiếng ghim bấm cách cách. Những âm thanh theo dòng chảy cuộc đời lao đi, nó đơn giản thả mình....

Vọng về từ xa xăm nỗi nhớ, tiếng xe Cub tạch tạch gắn liền tuổi thơ mẹ chở nó đi học. Những đêm khuya mắt thao láo đợi tiếng xe mẹ tăng ca làm về. Tiếng máy đan len xoạch xoạch mẹ nhận hàng làm thêm. Đêm lén mẹ chong đèn đọc sách, tiếng giấy sột soạt. Tiếng mưa trên mái tôn lộp độp ru nó chìm vào giấc ngủ.

Tiếng sóng biển rì rào ôm nó vào lòng mỗi bận về quê, tiếng đập nước bòm bọp bác dạy nó tập bơi. Bão về, sóng biển dữ dội đập vào bờ đê, tiếng giọt bể chan chát bất chấp. Tiếng ông ngoại cười hinh hích đập quân cờ cái chát mỗi lần nó đi sai nước. Bà ngoại giỡn cháu ho khù khụ mỗi lần cười quá đà. Tiếng mẹ nó càm ràm, bác nó mắng nghe rành rọt khỏe khoắn. Một ngày lớn nghe tin bác nhập viện, tiếng mắng nghe lung lay.

Tiếng thì thầm ở công ty nó căng não mưu tính, Tiếng ông sếp cười ha hả vô duyên nó căng miệng phụ họa. Tiếng cụng ly lanh canh nó căng người giữ tỉnh táo.

Nó đứng dậy mở cửa sổ, hít một hơi căng tràn thứ âm thanh thanh bình và để nó tràn vào phòng, mong giữ dc chuta nào đó để dành.

Comments