Tình yêu đầu

 Có nhứng thứ, khi đã đi qua, luôn để lại 1 dấu vết gì đos. Có những thứ khi đã qua rồi, thì không cách nào lấy lại được.  Tình yêu đầu là 1 thứ như thế. Chợt ào đến, không dấu hiệu trước, nó quấn lấy ta, làm ta mê man, đanhs gục ta bằng thứ thuốc mê ngọt ngào. Ở đó, ta cảm thấy mình như 1 con người khác. Tim ta đập nhanh hơn, phổi ta hoạt động mạnh hơn. Sức trẻ dường như chảy rần rật trong huyết quản. Bỗng chốc, ta yêu đời hơn, thấy cuộc sống xung quanh tươi mới hơn, và, dĩ nhiên, hạnh phúc hơn.


Khi mà viết cái note này, thì chắc chắn 1 điều là tôi không còn tình cảm gì với tình yêu đầu đời của tôi nữa rồi. Nhưng với đa số mọi người, mối tình đầu luôn để lại 1 chút gì đó trong lòng. 1 chút man mác, 1 chút tiếc nuối, 1 chút lãng mạn, 1 chút vui vui. Tất cả những thứ đó trộn lại làm nên một cái cảm xúc không biết gọi bằng từ gì. Mà tôi nghĩ, trong hêta thảy từ ngữ Việt Nam, cũng không có từ nào coa thể lột trần cái cảm xúc hỗn độn đó. À, những thứ trộn lại đó còn làm nên 1 cái mỉm cười, mỗi khi ai nhắc đến.

"Bây giờ anh không hiểu, nhưng sau này nhất định anh sẽ cám ơn em". Đúng là lúc đó, tôi không hiểu thật, lý do chia tay. Thậm chí, đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu. Nhưng chắc chắn 1 điều rằng, tôi sẽ không bao giờ cám ơn người đã làm tôi đau khổ.

Tôi vẫn nhớ rất rõ ràng cái cảm xúc khi chia tay. Mỗi người trong chúng ta đối phó với chuyện đó 1 cách khác nhau, tiêu cực có, tích cực có.

Comments