Posts

Tuổi 26

 Tuổi 26 Như thường lệ, thêm một tuổi mới, thêm một note mới. Chả hiểu sao năm nay mình lại hay suy nghĩ về tình yêu, cũng muốn có người yêu. Ừ chắc tại xung quanh ai cũng có, đâm ra bồn chồn đua đòi. Mình cơ bản là người cực khó tính, vì thế đôi khi nghĩ mình cũng cực khó tính trong việc đặt niềm yêu. Cô ấy phải là người thông minh, hoặc bét nhất có thể nói chuyện với mình trong tất cả lĩnh vực. Cô ấy phải xinh, hoặc bét nhất là biết chăm chút bề ngoài. Cô ấy phải tinh tế, vì mình là người khá nhạy cảm,.... Đôi khi tự hỏi chả biết những tiêu chuẩn ấy đâm chồi ở đâu ra, mà lần nào hẹn hò cũng âm thầm tự đánh giá. Và những cuộc hẹn cũng chóng vánh qua đi, không để lại chút vấn vương. Lại còn câu chuyện dài "đúng người, đúng thời điểm". Tìm được người đúng rồi, thì lại bận loay hoay với công việc. Đến lúc công việc yên ổn, thì người cũng an gia. "Theo tình tình chạy, trốn tình tình theo" có lẽ không chỉ là câu hát vu vơ. Không biết bao lần phải tiếc nuối nhìn người vu...

Tiếng

  Thức dậy sau một đêm tơi bời, nó mở mắt, vươn mình, chưa thể dậy nổi. Cái chất cồn dường như đang ngấm vào các thớ cơ trên người. Nắng sáng len lỏi qua lớp rèm mỏng hắt lên mặt từng tia ấm áp. Nó nhắm nghiền mắt, thả lỏng đầu óc, để các giác quan khác hoạt động. Khi để bộ não tạm ngưng mọi suy nghĩ, không gian bỗng trở nên bình dị lạ thường. Tiếng cái quạt máy khô dầu nghe kẹt kẹt. Tiếng bà cô đi chợ vọng về chem chép, tiếng con gà con vịt chiêm chiếp, tiếng cộc cộc từ công trình xa xa. Thảng hoặc chó sủa chiếc xe máy đánh vù, con chim non tao tác kêu trong bụi cây dại. Bà bán bún rửa chén nước chảy ranh rách lanh canh, cái muỗng múc nước lèo chạm vào đáy nồi, mùi thơm bay lãng đãng... Sự yên bình chùng chình phả khắp cơ thể. Nó nhắm nghiền mắt, để bản giao hưởng nhà quê trôi theo dòng nghĩ. Tiếng thì quen như hàng ngày vẫn thế, nhưng sao người nghe bỗng thấy xa lạ. Đôi tai đã quen với tiếng bọt bia tan, tiếng rì rầm, tiếng còi xe chửi bới. Những âm thanh...

Người đi ngang đời tôi

 Đến hẹn lại lên, cứ mỗi năm đến sinh nhật tôi lại ngồi lọ mọ gõ phím viết note.  Năm nay tự nhiên không muốn viết về bản thân nữa, hay đã viết quá nhiều. Viết về chủ đề này, ở độ tuổi này, có vẻ hơi không hợp lý. Thực ra ban đầu tôi định viết về cả thảy những người xung quanh, những người đã đi ngang đời tôi, những người đang bên cạnh tôi, những người sắp sửa bước vào đời tôi. Nhưng khi nhớ lại những ký ức, thì càng viết lại càng dài. Và tôi biết chắc nó sẽ dài hơn gấp mấy chục lần nếu viết về những người vẫn đang bên cạnh tôi. Nên thôi hôm nay tôi chỉ viết thế, và chắc chắn chủ đề này tôi sẽ lại viết tiếp, khi tôi 30, 50, 70, và những năm cuối của cuộc đời. Và hy vọng lúc đó, sẽ lại là một cái note thật dài, thật nhiều ký ức đẹp... Một điều chăc chắn là những ai đã từng đi ngang qua đời tôi, dù ít dù nhiều vẫn vương lại trong tôi một vài kilo nhớ.  Tôi nhớ lắm cô Thủy dạy lớp 2, nhớ cô ấy đã đưa đón tôi đi học, nhớ lên lớp cô còn tặng bộ quần áo đồng phục, nhớ cô đã độn...

Thằng đen

 Có đôi lần, tôi ghét làm người lớn, tôi ghét thời gian cứ lạnh lùng trôi. Càng lớn là càng phải đối mặt nhiều hơn với sự chia ly.  Sự chia ly làm con người ta day dứt nhất, là những thứ gắn với tuổi thơ. Ngôi nhà ta đã lớn lên, con gấu bông ta ôm ngủ hằng đêm, ngôi trường đầu tiên, cô giáo lớp môt.... Thằng đen là bạn từ thuở ấu thơ. Cái thời trẻ trâu đến với nhau tự nhiên không toan tính. Nó đen nhẻm như cái biệt danh, lúc nào cũng cười nham nhở. Cái thằng chưa bao giờ thấy nó giận ai, nhưng số lần nó làm tôi nổi giận đếm không xuể. Nó đen thui, đã thế còn gầy nhom, không khác gì thằng nghiện, chả hiểu sao tụi Nhật lại đi tuyển cái thằng xì ke qua làm việc cho tụi nó.  Thằng đen với tôi có điểm chung, cả hai đều muốn đi Nhật. Cái thằng ngày xưa quay bài tôi y xì không khác một dấu chấm phẩy, nay lại được xuất cảnh trước mới ghê. Tao trù cho qua bên đó mày mập hơn thằng Nhân.  Cộng với thằng An nữa là bốn thằng từ cấp hai lúc nào cũng cặp kè. Những buổi trưa nắng tr...

Khaled hosseini

 Bộ ba cuốn KHALED HOSSEINI Nhắc đến Afghanistan hay Trung Đông, cụm từ đầu tiên trong đầu bạn nghĩ đến là gì? "Hồi giáo", "đánh bom liều chết", "chiến tranh",'khủng bố',... Đúng vậy, Afghanistan có tất cả những điều trên.  Và, cả tình yêu nữa. Khaled Hosseini thực sự là một bậc thầy về kể chuyện. Hãy tưởng tượng bạn đang nghe một câu chuyện không thường xuyên xảy ra xung quanh bạn. Bạn biết chắc rằng sẽ có một điều bất thường sắp sửa xảy ra trong câu chuyện bất bình thường này. Nhưng người kể, với một giọng đều đều bình thường, từ tốn kể, và kể, và kể.... Đó chính là cảm giác xuyên suốt trong sách của Hosseini, và mình thực sự đắm chìm trong cảm giác đó, để đến cuối cùng hết chuyện, vẫn còn ngơ ngác chờ đợi. Những câu chuyện trong "Người đua diều", "Ngàn mặt trời rực rỡ" và "Và rồi núi vọng" là những câu chuyện về tình yêu xuyên suốt thời chiến tranh khói lửa. Sự khắc nghiệt của chiến tranh và Hồi giáo cực đoan thậm c...

Ba ơi mình đi đâu

  "Những ai chưa từng sợ có một đứa con bất thường hãy giơ tay. ... Chẳng có ai giơ tay cả. Mọi người đều nghĩ đến chuyện đó, như nghĩ đến một trận động đất, như nghĩ đến ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xảy ra một lần. Tôi có tới hai ngày tận thế." "Ba ơi mình đi đâu thế" là lời kể của người đàn ông có hai đứa con là những đứa trẻ thiểu năng. Không quá bi thương, không quá tàn nhẫn, Jean-Louis Fournier đã khắc hoạ hình ảnh một người cha kiên cường, đầy tình yêu, châm biếm, và cũng vô cùng người.  Từng câu từng chữ từng câu chuyện trong cuốn sách đều ẩn chứa một bóng tối nào đó phía sau nó. Gấp cuốn sách lại mà lòng mình vẫn nặng trĩu. "Một người cha có con tật nguyền phải mang một gương mặt rầu rĩ...Còn khi anh ta có hai đứa con tật nguyền, thì mọi thứ đều tăng gấp đôi, anh ta phải tỏ vẻ bất hạnh gấp hai lần". Hồi lâu khi mình nghe bài hát "Cõng mẹ đi chơi" và nghe những lời chia sẻ cuối chương trình của nghệ sĩ Hà Chương - VietNam GotTalent, mình su...

Tuổi 23

 Mỗi năm cứ đến sinh nhật, tôi lại ngồi xuống nhìn lại những gì đã qua, những được mất của 1 năm trưởng thành, hy vọng một ngày nào đó khi lục lại đọc lại những note như thế này, tôi lại tự mỉm cười: Ồ mình đã từng khùng như thế. Cũng chẳng biết nói gì ở cái tuổi chẳng có gì để nói. Cái tuổi ẩm ương nhỏ thì chắc chắn không còn nhỏ, nhưng lớn thì chưa hẳn đã lớn. Vẫn còn đó những bồng bột, những sân si, háo thắng tuổi trẻ. Vẫn còn đó những do dự, những lo lắng tương lai. Hy vọng ham chơi và quá yêu tự do chỉ là những tính cách của tuổi trẻ vụng dại rực lửa. Một chút tự hào không thể giấu khi nhìn lại một năm đã qua. Cuối cùng cũng tốt nghiệp, công việc mới, môi trường mới, bạn bè mới. Quá nhiều điều mới mẻ để thích nghi, để thay đổi bản thân, để học hỏi và tiến bộ hơn từng ngày. Và thật may, cái đầu thích dung nạp cho tôi nhiều lợi thế. Và cũng phải kể đến một trái tim trần trụi, sẵn sàng bỏ qua những định kiến, mở toang ra để mà yêu, yêu mình, yêu người, yêu cả thảy cuộc sống, đời ...